21 Tháng Mười Hai, 2019

Sau lần chứng kiến một hài nhi bị vứt ở bãi rác, ông Đinh Minh Nhật (57 tuổi, thôn 1, xã Ia H’Lốp, huyện Chư Sê, Gia Lai), không thể đứng nhìn những đứa trẻ vô tội phải chịu những đau đớn như vậy. Ông Nhật đã nói với những người bán hàng rong, người nhặt rác, bạn bè của ông rằng, hãy gọi ông khi thấy những em nhỏ bị bỏ rơi. Hơn 14 năm qua, giờ đây ông Nhật đang nuôi 106 người con, mỗi em là một hoàn cảnh rơi nước mắt.

Cứu tinh của trẻ mồ côi

Đến huyện Chư Sê hỏi về “ông Nhật nuôi trẻ mồ côi” ai cũng biết. Tìm đến nhà ông đợi khoảng 30 phút, ông Nhật đi chợ về với một bao tải dép trên tay. Khoảng 20 em nhỏ chạy ra cầm giúp, 5 em khác cõng em trên lưng cũng chạy ra mừng rỡ.

Khoảng 2 năm trước, một lần đi làm ở xã Ia H’la (huyện Chư Pưh, Gia Lai) gặp cảnh người dân đang kẹp một bé sơ sinh vào giữa hai chân của người mẹ đã chết để chôn cùng, ông Nhật ngăn lại. Người dân không cho vì họ quan niệm rằng, nếu người mẹ sinh con bị chết thì phải chôn theo đứa bé, nếu không lớn lên sẽ thành quỉ dữ. Chấp nhận bị đánh, ông Nhật quyết ngăn cản bằng được hủ tục này. 3 tiếng đồng hồ giằng co, già làng quyết định “Nếu anh muốn nuôi con quỉ này thì phải mua 1 con heo to để làng cúng xin Yàng (thần linh), và phải mang nó đi xa làng”. Vét hết trong người chỉ được 300 nghìn đồng, ông Nhật vay mượn bạn bè được 1 triệu đồng nữa mua con lợn 50kg đưa cho làng để chuộc đứa trẻ.

Vất vả chưa dừng lại, em bé đói sữa mẹ, ông Nhật bế đi khắp nơi xin những người mới sinh con sữa. Nhưng thằng bé đen thui, nặng hơn một ký làm người ta sợ bệnh tật, không cho bú chung, phải vắt ra chén nhỏ. Mỗi người cũng chỉ giúp 2 lần, bởi người dân đa phần ăn uống khổ sở nên ít sữa. “Lên 2 tuổi lại phát hiện nó bị bệnh tim. Nhà chỉ có vài sào cà phê bán cũng không đủ tiền mổ. May sao có người giới thiệu gặp được tổ chức từ thiện ở Huế. Họ tài trợ toàn bộ, hết 42 triệu đồng. Hơn 14 năm trôi qua rồi, giờ nó nghịch lắm. Tôi đặt tên cho nó là Đinh Hồng Phúc với mong muốn hồng phúc đến với con trong tương lai”- Ông Nhật nói rồi rưng rưng nước mắt.

Những người con hiếu thảo

Có người trực tiếp mang tới cho ông Nhật những trẻ bị bỏ rơi, còn nơi xa thì gọi điện báo. Bởi vậy, những người con nuôi của ông không chỉ ở tỉnh Gia Lai, nhiều em bị bỏ rơi ở mãi Nha Trang, Đắk Lắk,…“Kể từ khi đưa thằng Đinh Hồng Phúc về nuôi đã 14 năm trôi qua, ngày nào cũng vất vả, chưa lo xong đứa này thì lại nghe đứa khác bị bỏ rơi. Mỗi đứa mỗi hoàn cảnh đau lòng, điểm chung là tất cả chưa đứa nào thấy mặt bố mẹ đẻ của nó” – Ông Nhật chia sẻ và cho biết trong nhà ông có 106 em (1 đến 23 tuổi).

Để trang trải cuộc sống, vào mùa vụ ông Nhật dẫn đầu “đội quân” đi làm thuê. Nhỏ chơi ngoài bờ, lớn hái cà phê. Những năm người dân mất mùa phải ăn chịu ở những quán tạp hoá bên cạnh, đến vụ đi làm công trả lại. Ai cũng vui vẻ giúp đỡ, người cho gạo, đến năm học thì cho sách vở,… Thấy ông Nhật cùng các con phải gia cố lại chuồng lợn để ở, người hàng xóm làm thợ mộc cho vay 500 triệu đồng giúp xây nhà, còn nói “khi nào có thì trả”. Hiện ông Nhật và các con của mình đã trả được 300 triệu đồng.

“Nhiều khi hết gạo không biết ngày mai ăn gì thì buổi tối có nhà hảo tâm mang vài bao gạo đến. Như anh Thành Dư ở thành phố Pleiku thường đi vận động mọi người giúp đỡ cha con chúng tôi. Hôm qua anh Dư chở cả trăm bộ quần áo xin được từ doanh nghiệp mang xuống cho bọn trẻ để tránh rét” – ông Nhật nói.
Theo tienphong.vn

Thẻ: , , ,