20 Tháng Chín, 2019

👶 Thiếu thốn tình thương từ gia đình nhưng lại nhận được sự thương yêu từ người khác, điều đó cũng làm lên một cô gái nghị lực, biết yêu thương người khác, nhất là với những đứa trẻ phải chịu thiệt thòi. Nhị nói rằng, trong những lúc chơi đùa ngày bé, nhìn những đứa trẻ khuyết tật bị tách biệt ra khỏi nhóm bạn, cô thấy thương vô cùng. Cũng vì thế mà cô luôn tiếp cận, giúp đỡ những người bạn như vậy có thể hòa đồng hơn với những đứa trẻ khác.

👶 Cũng từ cấp 3, Nhị đã xác định được hướng đi cho mình, đó là trở thành một cô giáo dạy trẻ khuyết tật. Bước chân đầu tiên của cô trên con đường đó là ngày mà Nhị đăng kí thi vào Đại học Sư phạm Hà Nội – chuyên ngành giáo dục đặc biệt.

👶 Nhị kể: “Năm 2009, tôi đăng kí vào khoa này, nhiều người nhất là các thầy cô ở trường gặng hỏi mãi. Khoa này là khoa gì? Tại sao lại chọn khoa này? Có theo được không, gian nan lắm đấy? Còn bố tôi thì ủng hộ nhưng cũng lo cho con khổ bởi con đường bụi lau mình đi chắc chắn sẽ gian nan”.

👶 Sau khi tốt nghiệp đại học, nhiều người đã có lời mời cô giáo trẻ này ở lại Hà Nội để dạy học với mức lương khá cao vào thời điểm đó. Nhưng Nhị đã từ chối để trở về quê hương. Cô cũng kể rằng, từ khi còn học đại học, cô đã mở những lớp học miễn phí cho các em nhỏ ở quê nhà.

👶 Cùng với đó là hành trình đi thăm, hoạt động từ thiện tại các cơ sở dành cho trẻ khuyết tật, cảm nhận sự thiệt thòi của các em, sự vất vả, mệt mỏi của phụ huynh nên quyết tâm gắn bó cùng những đứa trẻ có hoàn cảnh đặc biệt của Nhị càng thêm vững chắc.

👶 Chia sẻ về một trường hợp đặc biệt của lớp, cô giáo Nhị kể: “Có một em nhỏ chúng tôi tiếp nhận từ khi 8 tuổi, đến bây giờ đã được 2 năm. Những ngày đầu bạn ấy có nhiều hành vi đáp trả bố mẹ, ăn vạ. Khi hỏi ra, chúng tôi mới biết được bối cảnh gia đình ảnh hưởng rất nhiều đến cậu bé. Mẹ cậu bé chỉ ở nhà nội trợ, hàng ngày khóa cửa bên trong, không tiếp xúc với xã hội do xấu hổ. Người mẹ gần như giấu biệt con mình, không cho ai biết. Họ chấp nhận như vậy đến hết đời”.     

 

Nguồn: Báo Công an nhân dân điện tử.